Bài 8
Quảng cáo và khách hàng
Có một vị tổng thống từng nói một câu nổi tiếng: “Nếu không làm tổng thống, thì sẽ làm người làm quảng cáo.” Câu nói này, ở một mức độ nào đó, đã cho thấy làm quảng cáo là một trong những nghề khó nhất thế giới, đồng thời cũng là một trong những nghề hấp dẫn nhất.
Muốn bán được sản phẩm, trước hết phải để người khác biết đến, mà việc này không thể thiếu quảng cáo. Một quảng cáo hay là một nghệ thuật tràn đầy trí tuệ, là một phương thức xúc tiến tiêu thụ hiệu quả. Một quảng cáo thành công có thể mở rộng ảnh hưởng của doanh nghiệp và sản phẩm, mang lại lợi ích kinh tế to lớn cho doanh nghiệp. Vì thế, người làm quảng cáo sử dụng các công cụ truyền thông như đài phát thanh, truyền hình, báo chí, tạp chí để làm ra đủ loại quảng cáo khác nhau.
Trung thực là sinh mệnh của quảng cáo. Hãy xem ví dụ sau đây:
Một đơn vị nọ tổ chức hội chợ triển lãm và bán đồ nội thất, họ đăng quảng cáo trên báo:
“Các sản phẩm đồ gỗ được bán tại hội chợ này đảm bảo chất lượng đạt tiêu chuẩn, thực hiện chế độ ba bảo đảm (bảo hành, đổi trả, hoàn tiền). Nếu sản phẩm bán ra có vấn đề về chất lượng, không chỉ nhà sản xuất phải bồi thường mà đơn vị tổ chức triển lãm cũng sẽ trả cho khách hàng khoản bồi thường ‘tổn thất tinh thần’.”
Tại hội chợ, mọi người thấy đơn vị tổ chức tiến hành cái gọi là “thử nghiệm phá hoại”.
Họ khiêng một chiếc tủ màu cà phê từ trong phòng triển lãm ra sân, chẻ tủ ra trước mặt mọi người để kiểm tra chất lượng. Theo quy định của hội chợ, đơn vị tổ chức có thể tùy ý lấy sản phẩm trưng bày để tiến hành kiểm tra phá hoại ngay tại chỗ. Nếu chất lượng đạt chuẩn, đơn vị tổ chức phải bồi thường tổn thất cho nhà sản xuất; nếu là hàng giả, hàng kém chất lượng thì không những không đền bù, mà còn phạt tiền và hủy quyền trưng bày của nhà sản xuất.
Khách tham quan thấy đơn vị tổ chức giữ chữ tín như vậy, liền đua nhau mua những món đồ nội thất mình yêu thích.
Đây chính là hiệu quả thực tế của quảng cáo trung thực.
⸻
Thế nhưng, có một số quảng cáo không những không trung thực, mà còn làm giả, lừa dối khách hàng.
Có một thanh niên tên là Thường Minh, chưa đến 20 tuổi đã có tóc bạc. Mới vài năm mà mái tóc đen bóng đã biến thành tóc muối tiêu. Người trẻ thì ai chẳng yêu cái đẹp? Anh quyết định đến bệnh viện chữa trị. Nhưng khi đến nơi, vừa gặp bác sĩ, lòng anh bỗng chùng xuống – chẳng nói gì, quay đầu bỏ đi: thì ra vị bác sĩ trẻ ấy cũng bị tóc bạc sớm giống hệt anh.
Một tháng sau, khi đang đọc tạp chí ở thư viện, anh vô tình thấy một mẩu quảng cáo khiến anh vô cùng phấn khích.
Quảng cáo nói rằng một cửa hàng đang bán loại kem đánh răng “Một tuần đen tóc”, chuyên trị tóc bạc sớm. Kem đánh răng này làm từ nhiều vị thuốc Đông y, một tuần có hiệu quả, hai tháng là tóc bạc biến mất hoàn toàn.
Thường Minh không chút do dự, lập tức đến cửa hàng mua hai tuýp. Nghĩ đến việc chẳng mấy chốc sẽ có mái tóc đen óng trở lại, anh cười trong mơ.
Không ngờ, dùng kem được một tuần, tóc vẫn không có thay đổi gì đáng mừng; hai tháng sau, tóc bạc vẫn y nguyên, như thể đang trêu chọc anh vậy.
⸻
Còn có chuyện buồn cười hơn nữa:
Có một đôi công nhân trẻ sau vài năm yêu nhau, cuối cùng cũng chọn được ngày lành để tổ chức hôn lễ. Ngày cưới, nhà trai đánh trống thổi kèn, náo nhiệt vô cùng. Lễ cưới định tổ chức lúc 10 giờ sáng. Sắp đến 10 giờ thì chú rể bỗng nhiên mất tích.
Cha mẹ chú rể lo lắng vô cùng, nhất là cô dâu thì càng sốt ruột.
Không ngờ, em trai chú rể phát hiện anh mình đang trong nhà vệ sinh, vội hỏi:
– “Anh còn chưa đi ra à? Mọi người đều sốt ruột lắm rồi!”
Chú rể nói:
– “Bực mình quá! Chiếc quần này là lần đầu tôi mặc, lúc nãy còn kéo được dây kéo, giờ thế nào cũng kéo không lên!”
Em trai vừa giúp kéo vừa hỏi:
– “Anh mua ở đâu thế?”
Chú rể đáp:
– “Chính là mua ở cửa hàng tên Đại Hoa. Quảng cáo còn nói đây là hàng hiệu nhập khẩu đấy…”
Kéo mãi không được, cuối cùng phải đổi sang bộ đồ khác.
Cô dâu thấy chú rể không mặc bộ đồ hàng hiệu đắt tiền đã chuẩn bị, giận vô cùng, đang định trách thì máy ghi âm vang lên tiếng như mèo kêu, khiến mọi người đều ngoái nhìn.
Bỗng dưng không còn tiếng gì nữa. Em trai chú rể bước tới kiểm tra, thấy băng vẫn đang quay, anh cảm thấy kỳ lạ. Lúc đó, ca sĩ nổi tiếng kia lại cất tiếng hát, nhưng âm lượng lúc to lúc nhỏ, phát âm không rõ ràng, hát vài câu thì lại chệch tông.
Giữa tiếng cười của mọi người, em trai lấy băng ra xem: chữ in trên băng mờ nhòe, có lỗi chính tả, màu băng xỉn, trọng lượng nhẹ. Anh nói với anh trai:
– “Đây là hàng giả, không phải băng gốc, mà là hàng sao chép lại.”
Lẽ ra kết hôn là chuyện vui, vậy mà quảng cáo lừa đảo và hàng giả đã mang lại cho cô dâu chú rể những rắc rối gì chứ?
⸻
Tất nhiên, trong cuộc sống cũng có người may mắn.
Một ông công nhân đã nghỉ hưu rất thích sưu tầm rượu nổi tiếng, bởi vì ông muốn tưởng nhớ người vợ của mình – người đã tặng ông chai rượu ngon đầu tiên trong đời.
Vừa bước vào nhà là có thể ngửi thấy mùi thơm của rượu, từ trên bàn đến dưới gầm giường đều là rượu đủ loại.
Một hôm, ông mua về một chai rượu vang đỏ, vui vẻ cất vào tủ. Mười mấy ngày sau, đài phát thanh phát ra một tin quảng cáo:
“Khách hàng nào mua rượu vang đỏ tại cửa hàng Đông Phong, xin vui lòng đến đổi trả ngay.”
Hóa ra, cửa hàng Đông Phong nhập về vài trăm chai rượu vang đỏ từ nơi khác, vài ngày sau phát hiện tất cả đều là hàng giả.
Khi ông cụ đến trả rượu, ông nói với nhân viên:
– “Từ nay về sau, tôi sẽ mua mọi thứ ở cửa hàng của các cô.”
⸻
Mục đích của quảng cáo là để thu hút khách hàng.
Nhưng nếu không quan tâm đến chất lượng sản phẩm, người thiệt thòi cuối cùng vẫn là người làm quảng cáo.
Doanh nghiệp chỉ khi đặt chất lượng sản phẩm và uy tín lên hàng đầu mới có thể giành được lòng tin của khách hàng, tạo nên thương hiệu nổi tiếng và đạt được thành công.